Hành Trình Tránh Thịt Q1- Chương 7

Chương 7: Quản gia (2)

Edit: Va

Trong lúc Nhạc Hải Sanh cảm thấy thẹn thùng, Lâm Dực vẫn cứ ung dung bình thản tiếp tục công việc của mình. Sau khi đem cô đặt vào bồn tắm, hắn liền xoay người chuẩn bị lấy áo khoác của mình mặc vào, Nhạc Hải Sanh cố lấy dũng khí, lôi kéo góc áo của hắn.

Mặt cô lúc này đã đỏ như sắp chảy máu, âm thanh cũng trở nên khiếp nhược.

“Cầu anh… Cho tôi… Cái kia… Được không?”

Sống hơn hai mươi tư năm trời Nhạc Hải Sanh là lần đầu tiên hướng nam nhân cầu hoan, lúc này cô cũng không có dũng khí ngẩng đầu nhìn biểu tình của hắn. Cô cúi đầu, nhìn ngón tay mảnh khảnh của mình đang gắt gao níu lấy tây trang được dệt bằng loại vải dệt xa hoa trên người hắn.

Làm sao bây giờ? Có khi nào hắn sẽ cho rằng cô là một người phụ nữ dâm đãng rồi quyết đoán cự tuyệt cô không? Cô có phải muốn nam nhân đến điên rồi hay không? Có phải hay không nên cần dụng tâm kín đáo một chút? Nếu bị chửi không biết liêm sỉ thì cô nên làm gì?

A a a a cô tuy rằng rất muốn bày ra bộ dáng phong tình vạn chủng để mị hoặc nam nhân nhưng cô thật sự hết cách nha.

Cô không nhìn đến Lâm Dực đang nhướn mày, vẫn như cũ cúi đầu khẩn trương chờ kết quả.

“Có lẽ thiếu gia còn trẻ chưa đủ kinh nghiệm, là xử nam nên không thể thoã mãn tiểu thư ư?” Lâm Dực suy nghĩ, sau đó nói:” Tôi nguyện vì tiểu thư phục vụ hết mình.”

Giống như búp bê vải mặc cho Lâm Dực ôm đến trên giường, Nhạc Hải Sanh khẩn trương muốn chết, hai khuỷu tay chống lên giường định đứng dậy. Mà Lâm Dực khụy đầu gối xuống, nửa quỳ nửa ngồi trên giường chồm người về phía cô. Theo động tác nghiêng về phía trước của hắn, cơ thể Nhạc Hải Sanh không ngừng ngửa ra sau, cuối cùng không chịu được mà ngã xuống mặt giường, đôi mắt đẹp trợn tròn nhìn gương mặt Lâm Dực không ngừng phóng đại. Khi môi hắn dán lên môi cô mới run rẩy nhắm mắt lại.

Lúc rời khỏi bồn tắm cô cũng chưa mặc quần áo, giờ phút này thân thể cô không mảnh vải che thân bị Lâm Dực đè dưới thân. Mềm mại da thịt không khỏi ma sát với vải dệt thô ráp làm cho cô run rẩy không thôi, trong đầu cô liền nổi lên một ý định.

Muốn cởi y phục của hắn xuống, muốn da thịt không còn bất cứ cản trở nào chặt chẽ dán vào nhau. Muốn…

Nụ hôn dịu dàng rơi xuống mắt cô, trên môi, xuống đến cổ, xương quai xanh, thậm chí là viên bội Lôi trước ngực, lại xuống chút nữa, xẹt qua cái rốn đáng yêu, đến khu vực cỏ thơm thần bí.

Môi của hắn như có ma lực, nơi nào hắn đi qua đều châm lên lửa nóng. Khoái cảm lan tràn đến toàn thân, mỗi một tế bào như được ngâm trong nước ấm, vô cùng thoải mái. Nhưng Nhạc Hải Sanh có chút ẩn ẩn bất mãn, cô muốn bị hung hăng xâm phạm chứ không phải ôn nhu đối đãi như tế này.

Ngón tay của Lâm Dực đẩy ra hai mảnh non mềm cánh hoa, Nhạc Hải Sanh không kìm được run run. Cảm nhận được có thứ gì đó ướt át dán lên, cô kinh ngạc, thở gấp ra tiếng, thiếu chút nữa đã bật lên.

Này…sao lại ở nơi đó.

Cái đầu màu đen chôn giữa hai chân cô, bờ mông tuyết trắng bị hai tay hắn nâng lên. Đầu lưỡi linh hoạt không ngừng kích thích cánh hoa, răng nanh khẽ nghiền ép hoa hạch sung huyết. Cơ thể Nhạc Hải Sanh căng lên như cây cung, theo kích thích của Lâm Dực ngày một căng hơn, chờ khi đầu lưỡi hắn chui vào trong mật huyệt, dây cung đồng dạng – đứt.

Nhạc Hải Sanh thất thần nằm trên giường, đồi núi trước ngực phập phồng lên xuống. Đôi mắt cô long lanh ửng đỏ, nửa khép nửa mở nhìn Lâm Dực.

Cảnh đẹp hiện ra rành rành trước mắt mà Lâm Dực lại đứng lên, gạt đi chất lỏng trong suốt trên mặt, sửa sang lại quần áo sau đó hướng cô gật đầu rồi xoay người đi ra ngoài.

Tại sao có thể để hắn đi dễ dàng như vậy! Như vậy chẳng khác nào cô lãng phí thể diện của mình hướng hắn cầu hoan một cách vô ích ư?

Nhạc Hải Sanh bất chấp cơ thể mềm mại vô lực sau cao trào, nhào tới từ phía sau ôm lấy Lâm Dực.Cô dùng thanh âm như ruồi muỗi ghé vào lỗ tai hắn nói: “Không phải như vậy.. Tôi không phải muốn như vậy.” Bàn tay mềm mại lặng lẽ vòng qua thắt lưng của hắn, cách lớp quần tây cầm lấy côn thịt.

“Là cái này… Tôi muốn anh, Lâm Dực.”

Phát hiện ra thân thể hắn không hề giống như biểu hiện lạnh nhạt, Nhạc Hải Sanh thở dài nhẹ nhõm một hơi, cô thực sự sợ hãi Lâm Dực đối với cô không có chút dục vọng nào. Thừa dịp hắn đang đứng bất động tại chỗ, hai tay cô bắt lấy dây lưng bên hông hắn, lại không biết cách gỡ ra, phí công vô ích.

Ngay cả đai lưng cũng không thể cởi, cô gấp đến muốn khóc, kĩ năng cơ bản cũng không có, cô lấy cái gì để lên giường cùng đàn ông? Cái đồ vật kia tuyển người như thế nào vậy? Vì cái gì không tìm một người có kinh nghiệm đầy mình, cố tình chọn cô, một nữ nhân bình thường?

Lâm Dực thở dài, xoay người lại liền thấy Nhạc Hải Sanh trưng ra bộ mặt đáng thương, chờ chực muốn khóc. Hắn khẽ rũ mắt, gạt tay cô ra, đem cô ngồi xuống trên giường.

Bị cự tuyệt rồi sao? Nhạc Hải Sanh lộ ra nghi hoặc mở to hai mắt.

Lâm Dực không nói lời nào, cởi ra từng món quần áo trên người.

Tây trang áo khoác, áo may ô, quần áo lần lượt bị hắn cởi xuống, cơ thể loã lồ hiện ra. Trên cơ ngực rắn chắc là nụ hoa nâu nhạt, cơ bụng sáu múi, khi quần dài được kéo xuống, côn thịt thô to lộ rõ trong không khí. Mặc dù vẫn còn cách một tầng vải dệt vẫn nhìn ra được kích thước khổng lồ của côn thịt, thậm chí qui đầu bóng loáng còn trượt ra ngoài, mã nhãn chảy ra chất lỏng trong suốt.

Nam nhân cao lớn đứng cách nữ nhân yếu ớt không quá nửa bước.

Nhạc Hải Sanh khẩn trương chờ đợi, Lâm Dực vẫn không tiếp tục cởi, ánh mắt chăm chú nhìn cô. Qua một phút đồng hồ cô mới hậu tri hậu giác hiểu ra ý đồ của hắn. Cô cắn cắn môi dưới, vươn hai tay đem quần lót của hắn kéo xuống. Cứng rắn côn thịt từ trong quần lót bật ra, đánh vào cơ bụng rắn chắc.

Nhạc Hải Sanh giương mắt nhìn Lâm Dực, trong lòng không ngừng nhắc nhở, đây chỉ là mộng không quan hệ gì đến cô cả. Sau đó cô do dự cúi đầu, đem côn thịt đến bên môi mình.

Côn thịt của người trưởng thành không giống như côn thịt của thiếu niên, chẳng những kích thước to lớn hơn mà hình dáng cũng rất dữ tợn. Gân xanh nổi lên xung quanh côn thịt, hình dạng tránh kiện làm người khác không tránh khỏi sợ hãi, khác xa bề ngoài nhã nhặn của hắn.

Côn thịt toả ra sức nóng và một chút mùi vị tanh, Nhạc Hải Sanh lông mày khẽ nhíu, vươn ra đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm mút.

Hương vị cũng không phải rất tanh, cô nghĩ như vậy. Đang chuẩn bị cúi xuống nuốt trọn đầu nấm thì thân thể cô đột nhiên bị kéo lên.

Đột nhiên mất thăng bằng, Nhạc Hải Sanh theo phản xạ dùng cả hai tay hai chân ôm lấy Lâm Dực. Một bàn tay hắn để ngang mông để đỡ cô, bàn tay khác đè xuống cái gáy, hai người triền miên hôn nhau.

Khoang miệng bị liếm láp không ngừng, đầu lưỡi quấn quýt chơi đùa, giữa hai chân cô vốn đã ướt át nay lại cỏ dại lan tràn. Côn thịt của hắn chống đỡ dưới mông cô, bên trong mật huyệt bị dâm thuỷ chảy ra lây dính làm cho sáng bóng hồng nhuận.

Lúc trước hắn dùng tay và miệng đem Nhạc Hải Sanh chơi đến dục tiên dục tử, tuy rằng hắn còn muốn làm cho cô sung sướng thêm chút nữa, nhưng cô đã sợ kĩ xảo cao siêu của hắn, trực tiếp ôm Lâm Dực ngã về phía sau.

“Ngô.” Hai tiếng kêu đồng thời vang lên, Nhạc Hải Sanh là đau, Lâm Dực là thích. Trong quá trình ngã xuống, nhờ vào thuỷ dịch trơn ướt, côn thịt đụng vào mật huyệt, toàn bộ quy đầu thuận thế khảm sâu vào bên trong. Tuy rằng lúc trước đã được ngón tay nới lỏng nhưng mật huyệt đột nhiên bị ép chứa một căn côn thịt thô to cũng là quá sức chịu đựng, vành mắt cô nhất thời đỏ lên.

Lâm Dực trấn an hôn lên môi đỏ mọng của cô, từ từ di chuyển thắt lưng, côn thịt bắt đầu ở miệng hoa huyệt nhợt nhạt ra vào, mỗi lần đều đi vào một cái đầu rồi rút ra. Chậm rãi, Nhạc Hải Sanh dần thả lỏng cơ thể, đón ý hùa theo động tác của hắn, trong cổ họng phát ra tiếng hừ hừ rên rỉ. Cô giãy dụa eo, đem đóa hoa giữa hai chân đưa về phía trước, khát cầu hắn thật sâu chiếm lấy.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s