Hành Trình Tránh Thịt Q1- Chương 34

Chương 34: Ông Chủ (2)

Edit: VaẢnh chụp Màn hình 2019-05-11 lúc 12.00.27.png

“Không phải ban nãy rất to gan sao? Sao giờ sợ như con gà rù thế?” Nhìn cô gái nhỏ nhắm mắt dưới thân, hai tay cũng nắm chặt để trước ngực, Alves buồn cười hỏi.

                          

Nhạc Hải Sanh run run mở to mắt, lúc nói còn mang theo âm rung: “Tôi không sợ…”

                          

Sợ cái gì mà sợ! Chỉ có một lần này thôi! Công phá thành công xong sẽ phủi mông chạy lấy người! Mặc kệ thế nào cũng phải chịu đựng! Chịu đựng! Chịu đựng! Nhạc Hải Sanh tự khích lệ bản thân, nhưng cơ thể lại cứ run rẩy… Thật sự không khống chế được a!

                          

Cho dù như thế, cô vẫn buộc bản thân vươn tay ra cởi quần áo của Alves. Nhưng càng hoảng càng loạn, cái bệnh “Sống chết không cởi nổi dây lưng” lại tái phát. Alves bị cô loay hoay nửa ngày, bất đắc dĩ lui ra phía sau một chút, giãn khoảng cách, cởi T-shirt từ đỉnh đầu xuống dưới.

                          

Nhạc Hải Sanh không tự chủ được mở to hai mắt nhìn.

                          

Tuy nhìn bên ngoài cũng tưởng tượng được, nhưng cởi ra vẫn bị rung động. Thật sự muốn chảy máu mũi! Dù trên da thịt màu đồng cổ có nhiều vết thương cũ, nhưng những vết sẹo này càng tăng thêm lực hấp dẫn.

                          

Rất dụ hoặc! Đăng lên weibo sẽ có vô số người ngồi liếm màn hình, huống chi còn hoạt sắc sinh hương đứng trước mặt cô, hoàn toàn không giữ nổi mình rồi!

                          

Nhạc Hải Sanh theo bản năng lau khóe miệng không có nước miếng, né tránh xem Alves lưu loát cởi bỏ đai lưng, sau đó nhíu mày nhìn về phía cô: “Muốn tôi cởi tiếp sao?”

                          

Cô nuốt nuốt nước miếng, gật đầu.

                          

Quần dài rơi xuống, quần lót cũng bị cởi ra, Alves trần trụi đứng trước mặt Nhạc Hải Sanh, thấy khuôn mặt nhỏ ửng đỏ xấu hổ nhưng lại tỏ ra không xem thì tiếc, trong lòng thấy buồn cười, cúi người áp lên cô, một tay nắm gáy cô, một tay vuốt ve cánh môi đỏ mọng khẽ nhếch, lạnh nhạt hỏi: “Em có biết tiếp theo sẽ thế nào không? Nếu không đồng ý thì giờ nói luôn đi.”

                          

Anh không phải là người ủy khuất bản thân, trên chiến trường chém giết nhiều năm đã sớm hiểu được cái gì gọi là tận hưởng lạc thú trước mắt. Nhạc Hải Sanh trêu chọc khiến anh nổi dục vọng, anh cũng không để ý chơi cùng cô. Lúc trước biết cô từng thừa cơ cường bạo cháu ngoại mình, sau còn quỳ dưới gầm bàn trêu chọc anh, nhưng cô gái nhỏ trước mặt này, mặt đỏ tai hồng, nhìn thế nào cũng không giống kiểu sẽ làm những hành vi phù lãng. Vì thế anh kiềm chế dục vọng, mở miệng hỏi — nếu cô không đồng ý, anh cũng chỉ đơn giản đi tắm nước lạnh.

                          

Nhưng sao Nhạc Hải Sanh lại để lỡ mất cơ hội này được — cô còn đang muốn Alves phát điên đè cô xuống á! Sao có thể biết khó mà lui! Dù xấu hổ quẫn bách cũng phải kiên trì! Vì thế cô vừa gật đầu, vừa ôm lấy anh, bám chặt như sợ anh chạy mất.

                          

Alves lại cười, cúi đầu xuống hôn môi cô.

                          

Không giống những gì trải qua lúc trước, khi Alves hôn mang chút hàm xúc cường ngạnh. Nhưng sự cường ngạnh này cũng không khiến người ta phản cảm, ngược lại còn muốn phục tùng anh.

                          

Khi bàn tay anh xâm nhập vào trong áo, cô co rúm người theo phản xạ, anh lập tức nắm chặt eo nhỏ của cô, cường ngạnh mà không mất dịu dàng xoa dịu, để cô mặc cho anh làm.

                          

Trong mơ màng, người đàn ông đẩy nội y, bàn tay to lớn vuốt ve bầu vú non mềm. Ngực cô bị âu yếm nóng lên, cúi đầu sẽ thấy áo sơ mi tơ tằm màu trắng lộ hai viên lớn trắng tròn trước ngực, bàn tay to nắm tuyết nhũ xoa bóp, khiến lớp vải cũng biến ảo theo không ngừng.

                          

Dưới bàn tay anh, cơ thể cô nhũn ra. Cô thấy mình như một miếng bọt biển, để mặc anh chà xát viên niết, không có sức chống đỡ. Tay anh đến chỗ nào, vô số mồi lửa cũng bùng lên tới đó. Từng nút áo bị cởi mở, nội y hồng nhạt bị đẩy lên cao, hai vú đầy đặn, trắng như tuyết bại lộ trong không khí, hồng anh trên đỉnh run rẩy đứng thẳng, cọ cọ hướng vào lòng bàn tay anh. Mười ngón tay của cô đều đâm sâu vào lưng anh, run giọng rên rỉ, chỗ bắp đùi bắt đầu nóng lên. Rõ ràng còn chưa chạm tới đó, đã tự động chảy ra niêm dịch ấm áp.

                          

Thật xấu hổ… Nhạc Hải Sanh sợ bị anh phát hiện chứng cứ dục niệm này, thầm muốn khép hai chân lại, nhưng thành ra càng kẹp chặt lấy thắt lưng rắn chắc. Mà tay anh, đã theo tấm lưng bóng loáng, đi một đường thẳng xuống cái mông vểnh lên, lại vòng đến khu rừng thần bí ở giữa.

                          

“Ừm!” Nhạc Hải Sanh bị chấn động, trên mặt nổi hai rặng mây đỏ. Quần lót bị đẩy ra, người đàn ông đưa ngón tay thô ráp đụng chạm đến huyệt khẩu, đã bị một mảnh niêm dịch trơn ẩm dính ướt.

                          

Alves dùng ngón tay nắn vuốt, thần sắc hơi kỳ lạ: “Ướt nhanh như vậy sao?”

                          

Nhạc Hải Sanh vốn đã xấu hổ không chịu được, nghe anh nói như thế cho rằng anh cười nhạo cô dâm đãng, nhất thời buồn bực nắm bàn tay nhỏ, đánh lên bờ vai anh, thanh âm nức nở: “Đều tại anh! Trước kia không như vậy! Anh còn cười em! Đều tại anh hại!”

                          

Alves : “…”

                          

Tránh bật cười thành tiếng, Alves dứt khoát cúi đầu che môi cô lại, sau đó tiếp tục thăm dò cơ thể cô. Đầu ngón tay thô ráp mang đến khoái cảm khác lạ, anh mới vừa dùng ngón cái vuốt viên thịt nhỏ, Nhạc Hải Sanh đã như bị điện giật cong thắt lưng, tiếng thét chói tay bị anh nuốt trong miệng.

                          

Alves cúi đầu ngậm lấy một bên nhũ tiêm, ngón tay thon dài dọc theo âm đế xuống hai cánh hoa phía dưới, lập tức bị cửa huyệt ướt sũng hấp dẫn. Cái miệng nhỏ phấn nộn chu lại cắn ngón tay kéo vào bên trong, nửa đốt ngón tay ngập trong lầy lội.

                          

Nhạc Hải Sanh xấu hổ nhắm hai mắt lại. Cơ thể không nghe theo lý trí, bộ ngực ưỡn lên đón ý hùa theo anh, tiểu huyệt cũng không nghe lời mút ngón tay anh. Cả người lâm vào mê trận tình dục, chỉ biết theo đuổi khoái cảm.

                          

Cô ôm đầu anh, kẹp chặt thắt lưng anh, mười ngón đan vào trong mái tóc đen ngắn ngủn, vặn vẹo cơ thể phối hợp với ngón tay đang trừu sáp, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ nhỏ vụn, tràn đầy khát vọng muốn người đàn ông này gây cho cô vui thích cực hạn.

                          

“Mau… Muốn… Xin anh… Ừm… Mau lên…” Nhạc Hải Sanh lắc đầu lung tung, nói ra những lời chính cô cũng không hiểu, nhưng Alves nghe hiểu, rút ngón tay cởi quần lót của cô, vén làn váy xanh da trời lên trên, đưa thắt lưng về phía trước, côn thịt nóng bỏng đặt tại cửa huyệt như tên đã lên dây, vận sức chờ phát động.

 

Vote nào mọi người ❤

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s