Hành Trình Tránh Thịt Q1- Chương 35

 

Chương 35: Ông Chủ (4)

Edit: Va

dec83b7e91caf7cb6745c41757422eca

Nhạc Hải Sanh ngừng thở, toàn tâm cảm thụ côn thịt như lửa nóng chậm rãi đẩy vào cơ thể, lấp đầy mỗi một khe hở trong mật huyệt. Tiểu huyệt đang đói khát hoan hô nghênh đón côn thịt sáp nhập, sung sướng phun ra từng đợt mật dịch, chảy theo thân bổng tím hồng xuống dưới, làm ướt hai cái túi lắc lư.

                          

Khi côn thịt phá vỡ vách tường thịt trùng trùng, xuyên một đường đến nơi sâu nhất, Nhạc Hải Sanh nhịn không được than nhẹ ra tiếng, Alves cũng gầm lên – trong huyệt trùng điệp núi non, thịt mềm ở bốn phương tám hướng mấp máy kẹp chặt côn thịt, cảm giác vô cùng sảng khoái khuếch tán toàn thân. Anh hít sâu một hơi, túm lấy hai chân đang kẹp thắt lưng mình áp lên trước ngực cô, khiến cho nơi riêng tư mềm mại của người phụ nữ rộng mở không xót chút gì hướng về phía anh.

                          

Lông tơ thưa thớt không che hết được âm hộ như bánh bao, hai phiến âm thần nhỏ nhàn nhạt nửa che nửa đậy viên thịt sung huyết phát cứng, côn thịt thô to phía dưới biến mất trong cái lỗ hồng. Như cảm nhận được ánh mắt của anh, hai cánh môi thẹn thùng giật mình, bên trong mật huyệt cũng co lại càng nhanh.

                          

Thấy anh nhìn thẳng vào giữa hai chân mình, Nhạc Hải Sanh thẹn thùng vươn tay xuống che tầm mắt anh: “Đừng nhìn… Xấu lắm…”

                          

Nhạc Hải Sanh luôn cho rằng, dù là nam hay là nữ, dù làm nhiều hay làm ít, thì cái nơi kia cũng chẳng đẹp mắt gì cả. Người đàn ông trước mặt có khí chất như vậy, cô xấu hổ nếu để anh thấy bộ phận sinh dục xấu xí của mình.

                          

Alves lại làm như thấy hứng thú, cố ý đẩy tay cô ra nhìn thêm vài lần, rồi mới thẳng thắt lưng bắt đầu luật động. Nhạc Hải Sanh ôm mặt, trong vạt áo sơmi mở rộng, đôi trái đào nhảy lên theo tiết tấu cao thấp của anh, đôi chân trắng nõn gác lên vai anh, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ nhỏ vụn.

                          

“Ừm… Ừm… Ô a… Ừm, ưm…” Ban đầu Alves còn tương đối khắc chế, nhưng không lâu sau đã đẩy nhanh tốc độ hơn, côn thịt còn thừa bên ngoài cố vùi sâu vào trong, cuối cùng nhập hết cả căn, xương hông va chạm ra tiếng ba ba càng ngày càng to. Nhạc Hải Sanh chỉ cảm thấy côn thịt kia đã sắp đâm vào bụng, trái tim cũng muốn nhảy khỏi yết hầu.

                          

Bị đâm tới hoa mắt váng đầu, cô cũng bất chấp không che tiếng rên lại nữa, hai tay ôm chặt cánh tay anh, sợ mình bị đẩy lên quá cao, anh càng dùng sức đong đưa, cô càng dùng sức kẹp chặt bên trong, khi viên đại quy đầu để ở cửa miệng tử cung, lực đạo của cô như muốn bẻ gãy anh.

                          

Alves khẽ nhíu mày, một bên tiếp tục dùng sức rút ra đâm vào, một bên lấy tay xoa lòng bàn chân cô, khiến cô bỗng chốc thấy khí lực bị xói mòn, cơ thể mềm yếu tê liệt trên mặt bàn, chỉ có thể theo động tác đâm lên của anh mà cơ thể bị đẩy lên.

                          

Anh am hiểu kỹ thuật giết người, nên tất nhiên sẽ tinh thông điểm yếu của cơ thể, thuần phục Nhạc Hải Sanh dễ như trở bàn tay. Chỉ chạm vào huyệt vị một cái, cô sẽ để mặc anh cá thịt. Nhưng mất sự phối hợp của cô, anh làm cũng không tận hứng, dứt khoát rút côn thịt ra, xoay người cô lại, để cô áp mặt lên bàn, một chân buông xuống, chạm mũi chân vào thảm trải, một cái chân khác gác lên mặt bàn. Alves dùng tư thế này nâng cao mông cô, phốc một tiếng lại đút côn thịt vào thủy huyệt, trong tiếng nước dính ngấy, kích thích thắt lưng không ngừng ra vào.

                          

Hai vú đẫy đà áp trên mặt bàn thay đổi muôn hình, khi bị đẩy lên, nhũ tiêm cứng rắn ma sát vào chất gỗ sinh ra khoái cảm kỳ diệu. Cảm giác vô lực ban nãy dần tản đi, cô lại cảm nhận được côn thịt thô trưởng vuốt phẳng từng đường nếp nhăn trong mật huyệt, mỗi lần rút ra đều khiến mị thịt lưu luyến không rời, mỗi lần xâm nhập đều đi thẳng đến chỗ khiến người ta vui thích.

                          

Nhạc Hải Sanh ô ô khóc nức nở, cô bị khoái cảm ngùn ngụt này làm cho sắp hỏng rồi, hơn nữa tư thế này khiến cho cô chỉ có thể bị động thừa nhận, không có cách nào để phản kháng.

                          

Mà người đàn ông cũng không thoải mái, mồ hôi tụ trên trán rồi chảy xuống, rơi từng giọt lên tâm lưng trơn bóng. Môi mỏng nhếch thành một đường thẳng, cái trán ẩn ẩn nhảy gân xanh. Người phụ nữ dưới thân chợt bất ngờ thoải mái, tiểu huyệt kia trời sinh để lấy lòng đàn ông, phát dục thành hình thái mê người, khít khao trơn ẩm, co bóp có lực, mỗi lần đâm vào chỗ sâu nhất, quy đầu như bị cái miệng nhỏ mút thật chặt, khoái cảm tê dại không thể tả xiết. Anh sống chết khống chế dục vọng bắn tinh, càng đâm càng dùng sức để trả thù cô, cho tới khi cô nằm rạp trên mặt bàn kêu không ra tiếng.

                          

Niêm dịch trong mật huyệt chảy ra theo động tác đưa đẩy rồi chảy xuống đùi cô. Nhạc Hải Sanh túm góc bàn, anh càng dùng sức va chạm, cô càng nâng cao mông theo bản năng để hi vọng giảm bớt chịu lực. Mũi chân cố sức kiễng run run, cô ô ô khóc, trở tay sờ soạng lung tung phía sau, khi chạm tới cánh tay anh thì nắm chặt lấy, móng tay hãm sâu vào cơ bắp rắn chắc.

                          

Cảm giác đau đớn kích thích Alves, ánh mắt anh càng thêm đỏ, sức chiến đấu được tôi luyện trên chiến trường Trung Đông mà bao năm nay vẫn bị anh đè nén, đột nhiên bị kích phát. Mỗi tế bào trong cơ thể điên cuồng kêu gào – muốn chinh phục triệt để người phụ nữ mềm mại dưới thân này, muốn đâm xuyên cô, lấp đầy cô, để lại dấu hiệu trong cơ thể cô, độc nhất vô nhị!

Vote và cmt nào mọi người ❤

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s