Nhân xà (người rắn)- Chương 2

Chương 2: Bản thể

Edit: Va
Faça o bem,sem olhar a quem_
“Ăn qua một chút, Trâu Toàn liền dùng khăn lông lạnh lau khoé miệng cho Lục Nguyên, trạng thái sốt cao liên tục rốt cuộc cũng có chuyển biến tốt đẹp một chút, đáng tiếc Trâu Toàn không thể ở lại với Lục Nguyên lâu hơn. Hòn đảo nhỏ này không thuộc về bất kỳ quốc gia nào, không ai có quyền sử dụng nó, lần này bọn họ có thể thuận lợi đến đảo, trước tiên phải làm thí nghiệm bí mật.
Cho nên trong kỳ hạn quy định, bọn họ cần phải tăng nhân lực cùng tinh lực, tìm kiếm giống loài mới, sau đó mang theo bản thể sống nhanh chóng rời đi.
“Nguyên Nguyên ngủ đi, dì muốn qua chỗ cha con xem tiến triển như thế nào rồi, nhớ kỹ trước khi hạ sốt, không thể ra khỏi liều trại, có việc gì chỉ cần nói, con chỉ cần kêu một tiếng, có người thường xuyên canh bên ngoài.”
Lục Nguyên hít hít cái mũi bị nghẹt, mũi nhỉ tinh xảo khẽ nhúc nhích, giọng nói tràn ngập âm thanh rầu rĩ.
“Được.”
Từ mọi phương diện, Lục Nguyên tuyệt đối là một cô gái ngoan ngoãn, là một cô gái mười tám tuổi an tĩnh dịu dàng, cô chưa bao giờ làm trái ý người khác, đây cũng là điều lớn nhất khiến Lục Tư Nam yên tâm khi mang cô cùng đến đoàn đội.
“Trâu phó giáo sư, người của chúng ta phát hiện trên mặt đất, 1000 mét phía Tây Nam có dấu vết kỳ quái, giáo sư Lục kêu cô nhanh chóng đến đó.”
“Vậy sao? Được, tôi đi ngay!”
Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng động, làm Trâu Toàn cả kinh, sau đó lại là một trận vui sướng, đến bây giờ đã là ngày thứ ba bọn học đến đảo, đây vẫn mới là lần đầu tiên phát hiện dấu vết, Trâu Toàn vội vàng nói lời tạm biệt với Lục Nguyên, rồi thần tốc rời khỏi lều trại.
Trâu Toàn vừa đi, cái này không lớn lều trại, lần thứ hai an tĩnh đáng sợ. Hôn hôn trầm trầm ngủ hảo chút thiên, Lục Nguyên cũng không có buồn ngủ, lấy quá bên gối di động nhìn nhìn, buổi chiều hai điểm, như cũ không có internet tín hiệu di động, thực mau lại bị nàng ném tới rồi một bên.
Lúc chạng vạng, Lục Nguyên bị một trận tiếng súng làm bừng tỉnh, tiếng vang “bùm bùm” thập phần hỗn loạn, hình như khoảng cách với trại đóng quân không xa lắm, trực giác cô có chút không đúng, cắn răng giãy giụa đứng dậy mặc áo khoác, lảo đảo lắc lư ra khỏi lều trại.
Tựa hồ binh lính cầm súng đều chạy qua phía tây, nơi nhân viên nghiêng cứu dừng chân cũng rất vội vàng hỗn loạn, Lục Nguyên ấn ấn vào huyệt thái dương đang căng chặt của mình, mới đi được vài bước, cô lại cảm giác đầu nặng chân nhẹ thiếu chút nữa té xỉu.
“Sao lại đi ra ngoài? Mau quay trở về!”
Một tiếng quát chói tai, dọa Lục Nguyên thanh tỉnh một phần, ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy Tiêu Trì cầm súng tự động chạy tới, quân trang trên người hơi hỗn độn, gương mặt tuấn dật xuất chúng dính không ít vết máu.
Lục Nguyên đại kinh thất sắc, vội hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Tiêu Trì đi về phía nàng, đỡ Lục Nguyên lung lay sắp đổ ngã, ôm vào trong lòng ngực, vừa lui đến lều trại, vừa nói: “Bên kia phát hiện có Người Rắn, không nghĩ tới chúng nó lại cực lực tấn công, không ít anh em bị thương chí mạng, em ngoan ngoãn ở yên trong này, ngàn vạn lần không được chạy loạn.”
“Người Rắn? Thật sự có thứ như vậy sao? Máu trên mặt anh……”
Đưa Lục Nguyên đến mép giường, Tiêu Trì liền lung tung xoa xoa vết máu sắp khô trên mặt, cái loại tanh hôi quỷ dị này lấp đầy hô hấp của anh, làm anh có loại cảm giác sắp hít thở không thông.
“Mới đầu anh cũng không tin, có điều vừa rồi đã có một con bị anh nổ súng bắn trúng, đây là máu của nó, gương mặt nó rất giống với chúng ta, nhưng mà mùi vị này có chút cổ quái, en đừng chạm vào, anh tự mình lau.”
Nhận lấy khăn giấy Lục Nguyên đưa, Tiêu Trì không quên nhìn nhìn vị hôn thê bị bệnh mấy ngày nay, cuối cùng còn duỗi tay xem xét cái trán của cô, động tác so với khi cầm súng ôn nhu hơn rất nhiều.
“Sao vẫn còn nóng như vậy?”
Lục Nguyên không muốn làm anh lo lắng, vội né tránh bàn tay anh, yếu mềm che mặt lại.
“Không có việc gì, đại khái ngày mai là có thể tốt lên, anh Trì, anh nhất định phải chú ý an toàn.”
Tiêu Trì cười khổ sửa sửa quân trang trên người, hiện giờ anh đã là thiếu tá quân hàm, hành động lần này vốn do anh quyết định, nhưng lại nghe nói Lục Tư Nam sẽ đến, liền dứt khoát tự động chờ lệnh, vì đơn giản là có thể trông thấy Lục Nguyên nhiều một chút.
“Yên tâm đi, những con quái vật đó lợi hại thì cũng không so được với súng trong tay chúng ta, chờ đến khi em hết bệnh, anh sẽ mang em đi chơi trên đảo này, nơi này thật đúng là không tồi.”
“Đây chính là anh nói a, em sẽ khoẻ lên rất nhanh.”
Nhìn bộ dáng Lục Nguyên hồn nhiên ngây thơ, Tiêu Trì không khỏi duỗi tay điểm lên mũi nhỏ bị đỏ lên của cô, cười cười cưng chiều.
Thời điểm hơi muộn, nơi dừng chân xuất hiện một trận rung động ồn ào, Lục Nguyên tò mò kéo rèm cửa của lều trại ra một chút, cô nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy mười người quân nhân đang nâng thứ gì đó đi đến liều trại của viện nghiên cứu, đồ vật kia hình như rất nặng, bọn họ nâng lên có chút cảm giác phải cố hết sức, có nhân viên nghiên cứu tiến lên hỗ trợ, trên mặt mỗi người đều lỏa lồ ý cười không che giấu được.
Đột nhiên, một người nâng bên trái giác bị trật chân, tay người nọ buông lỏng, vải bố trắng che vật bên trong bị hất lên, “Phanh” một tiếng, bên trong lăn ra một thứ!
“A!”
Lục Nguyên bị dọa bưng kín miệng mình, trừng to con mắt, hoảng sợ nhìn cái đuôi rắn kéo dài trên mặt đất…… Bởi vì trúng đạn, ở đuôi có vài chỗ tàn khuyết, vì bị ma xát mạnh trên mặt đất, nên có âm thanh “Vèo vèo” phát ra, lưu lại những vết trầy xước đáng sợ.
Đây là Người Rắn trong truyền thuyết? Lục Nguyên không cấm rùng mình một cái, đuôi rắn đen nhánh tàn khuyết, để lại cho cô 1 bóng ma tâm lý.
Trăm cay ngàn đắng rốt cuộc cũng bắt được giống loài mới, Lục Tư Nam mừng như điên, không ngủ không nghỉ thậm chí cơm cũng không kịp ăn, dùng thời gian một ngày kiểm tra xét nghiệm hết lần này đến lần khác tên Người Rắn đã chết kia.
Chờ đến khi có thời gian đi thăm Lục Nguyên, mới phát hiện con gái rốt cuộc cũng hạ sốt, việc này quả thực làm ông càng thêm cao hứng.
“Nguyên Nguyên tuyệt đối không thể tưởng được nó đồ sộ như thế nào đâu, tên đó có nửa người trên tiến hóa giống chúng ta như đúc, chẳng qua nội tạng lại có bất đồng lớn, tuy rằng cũng có trái tim và gan phổi, nhưng còn có một ít thứ kì quái khác, trước mắt cha chưa thể biết đó là gì, nhưng cha tin tưởng chỉ cần thêm mấy ngày nữa, nhất định sẽ có phát hiện thêm, haha.”
Cảm xúc hưng phấn của Lục Tư Nam không thể dùng thứ gì để miêu tả được, ngồi ở mép giường của Lục Nguyên, ông liền thao thao bất tuyệt nói với con gái những phát hiện mới.
“Chúng nó dùng đuôi để đi sao?” Lục Nguyên tò mò.
“Đúng vậy, chiều nay cha đã thấy bộ dáng khi đi của chúng nó, là dùng xương cùng hơn phân nửa đuôi để đứng thẳng, vô luận là đuôi hay là đôi tay của chúng, đều tràn ngập lực công kích đáng sợ, nếu không phải mọi người trốn kỹ, hôm nay Người Rắn này cũng đã không bị bắt.”
Lục Nguyên khẽ gật đầu, cô vẫn có chút không thể tưởng tượng những sinh vật kỳ quái đó sinh tồn như thế nào, Người Rắn, đến tột cùng là người hay là rắn?
“Cha, chúng nó nhìn đáng sợ lắm sao?”
Đối diện với con ngươi lóe sáng như thạch mắt mèo của Lục Nguyên, Lục Tư Nam trầm mặc một chút. Nói thật ra, hôm nay bao vây bọn chúng, tổng cộng họ nhìn thấy ba tên Người Rắn, đồng nhất chính là dung nhan của bọn chúng, đều là phá lệ xinh đẹp mị hoặc, có không ít người trong lúc chiến đấu đã bị lạc mất tâm trí……
“Chúng nó trông…… Không đáng sợ.”
Lục Nguyên hơi ngốc: “Thật sao? Khi nào chúng ta mới có thể về?”
Cô đối với Người Rắn thật sự là không có bất luận cái hứng thú gì, bây giờ đã bắt được bản thể, chứng tỏ có thể về nhà rồi đúng không?
Đáng tiếc, Lục Tư Nam lắc đầu, duỗi tay yêu thương xoa xoa đầu Lục Nguyên, nhàn nhạt cười: “Còn chưa được, nếu chúng ta tìm ra chúng nó, nhất định phải mang về bản thể sống, tên kia đã chết, không có nhiều giá trị.”
Tâm tình Lục Nguyên nháy mắt trầm xuống mức thấp nhất.
Lâu rồi mới ra chương mới nè, mọi người có hóng hong? Bắt đầu từ chương 3 sẽ được up trước tại wordpress 1 chương nhé ^^ mọi người vào tường wattpad mình để tìm được địa chỉ wordpress nhé ❤
Vote và cmt để mình có động lực ra chương mới nhé ❤

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s